Tuy nhiên, gần như ở mọi bảo tàng trên thế giới, bạn sẽ tìm thấy một quy định chung: "Xin vui lòng không sử dụng đèn flash". Theo tìm hiểu, việc bảo tàng yêu cầu du khách không sử dụng đèn flash để chụp ảnh là phát ngôn từ 2 lý do chính: bảo tồn di sản vô giá và tôn trải nghiệm của những người xung quanh.
Lý do quan trọng nhất đằng sau lệnh cấm này chính là sự toàn vẹn của các vật thể. Ánh sáng từ đèn flash, dù chỉ tăng lên trong quy tắc, lại là nguồn năng lượng cường độ cao, chứa cả tia cực tím (UV) và tia hồng ngoại (IR). Những tia sáng này chính là tác nhân gây phản ứng quang hóa, từ sự phá vỡ các liên kết hóa học trong các vật liệu nhạy cảm.

Ví dụ đơn giản là khi nói về một bức tranh sơn dầu cổ. Bột màu mà họa sĩ sử dụng hàng thế kỷ trước sẽ tăng dần bị phân hủy dưới tác động của ánh sáng, dẫn đến hiện tượng phai màu không thể phục hồi. Tương tự, một bộ trang phục cung đình được dệt từ lụa, một bản thảo viết tay trên giấy dó, hay một bức ảnh đen trắng cũ kỹ đều cực kỳ "mong manh" trước ánh sáng mạnh. Các loại sợi hữu cơ trong vải và giấy sẽ trở nên giòn, yếu đi và dễ hư hỏng.
Một tia chớp có thể không gây ra tác hại nguy hiểm ngay lập tức, nhưng vấn đề nằm ở tính tích lũy. Mỗi ngày, bảo tàng đón khách hàng trăm, hàng veo lượt xem. Nếu ai cũng bật đèn flash thì hiện vật sẽ phải chịu đựng hàng triệu cú ánh sáng qua nhiều năm. Sự tàn hại cộng dồn này sẽ ăn mòn vẻ đẹp và sự toàn vẹn của di sản, lấy đi những giá trị mà các thế hệ tương lai đáng lẽ được ngưỡng trầm. Đó là một mất mát vĩnh viễn.
Bên cạnh lý do khoa học, việc tích hợp đèn flash còn bắn bảo vệ trải nghiệm của chính khách tham quan. Bảo tàng là một không gian của sự mạnh mẽ và nghệ thuật nghệ thuật trong trạng thái tĩnh lặng. Bầu không khí này thường được tạo ra bởi hệ thống ánh sáng được nghiên cứu kỹ thuật lưỡng, có mục tiêu chủ yếu là làm nổi bật vẻ đẹp của từng tác phẩm.

Một tia sáng đột ngột thu hẹp sẽ phá vỡ hoàn toàn bầu không khí trong đó. Nó không chỉ gây bão mắt, khó chịu cho những người xung quanh mà còn làm gián đoạn dòng suy tưởng và sự tập trung của họ.
Ánh sáng nhẹ nhàng từ đèn flash vẫn tạo ra các vùng phản chiếu trên bề mặt sản phẩm (đặc biệt là tranh có kính bảo vệ), làm sai lệch màu sắc và che khuất các chi tiết bàng quang. Trớ trêu thay, bức ảnh chụp bằng đèn flash thường không phản ánh ánh trung thực vẻ đẹp của tác phẩm, thậm chí còn xấu hơn so với cảm nhận bằng mắt thường.
Việc tắt đèn flash là một hành động có thể thực hiện mức độ tôn trọng tối thiểu đối với không gian chung và đối với những người khác. Bạn có thể thấy rằng công thức nghệ thuật là một trải nghiệm mang tính cộng đồng, không phải là một hoạt động cá nhân đơn lẻ.
Nhìn chung, mỗi khi ghé thăm một bảo tàng, hãy nhớ rằng việc tắt đèn flash không chỉ là thêm thủ quy định. Đó là một hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, có thể hiện bạn là một du khách văn minh, một người yêu nghệ thuật và là một người bảo vệ thầm lặng, góp phần giữ những sản phẩm văn hóa vô giá.