Đây là một trong những tên gọi cổ xưa nhất gắn với vùng đất Hà Nội. Tương truyền, thần Long Đỗ (Rồng cuộn) là vị thần cai quản núi Nùng, được coi là trung tâm của trời đất, là "rốn rồng", nơi linh khí hội tụ.
Tên gọi này phản ánh tín ngưỡng thờ thần tự nhiên và quan niệm về vùng đất thiêng từ thuở sơ khai. Về sau, thần Long Đỗ được coi là Thành hoàng của kinh thành Thăng Long, thể hiện sự tiếp nối và tôn vinh giá trị bản địa.
Ý nghĩa:
Những tên gọi này ghi dấu một thời kỳ dài chịu sự cai trị của các triều đại phong kiến phương Bắc. Thành Đại La với quy mô lớn đã tạo tiền đề về mặt địa lý và cơ sở hạ tầng cho sự phát triển của kinh thành Thăng Long sau này. Dù là dấu tích của thời kỳ Bắc thuộc, nó cũng cho thấy vị thế trung tâm của vùng đất này.
Đây là tên gọi huy hoàng và ý nghĩa bậc nhất của Hà Nội, gắn liền với vua Lý Thái Tổ. "Thăng Long" có nghĩa là "Rồng bay lên".
Năm 1010, khi Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư (Ninh Bình) về thành Đại La, tương truyền ngài nhìn thấy rồng vàng bay lên từ mặt hồ, một điềm lành báo hiệu sự thịnh vượng. Từ đó, vua đặt tên cho kinh đô mới là Thăng Long. Tên gọi này không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn thể hiện khát vọng về một quốc gia độc lập, hùng cường, phát triển bay cao như rồng. Thăng Long đã là kinh đô của các triều đại Lý, Trần, Lê sơ, Mạc trong suốt nhiều thế kỷ vàng son.
Ý nghĩa: "Đông Đô" có nghĩa là "Thủ đô ở phía Đông".
Tên gọi này xuất hiện vào năm 1400 khi Hồ Quý Ly lập ra nhà Hồ và dời đô về Thanh Hóa, gọi là Tây Đô (Thủ đô phía Tây). Khi đó, Thăng Long được đổi tên thành Đông Đô. Tên gọi Đông Đô của Hà Nội khi đó nhằm phân biệt với Tây Đô và xác định vị thế của hai trung tâm chính trị quan trọng của đất nước lúc bấy giờ.
Ý nghĩa: "Đông Quan" có nghĩa là "Cửa ải phía Đông" hoặc "Trấn giữ phía Đông".
Trong thời kỳ nhà Minh đô hộ (1407-1427), thành Đông Đô bị đổi tên thành Đông Quan. Tên gọi này thể hiện vị thế của vùng đất như một trung tâm hành chính và quân sự quan trọng của chính quyền đô hộ.
Ý nghĩa: Tương tự như Đông Đô, "Đông Kinh" cũng có nghĩa là "Kinh đô ở phía Đông".
Sau khi Lê Lợi lãnh đạo khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi quân Minh, lập ra nhà Hậu Lê (Lê sơ) vào năm 1428, Thăng Long được khôi phục vị thế kinh đô và thường được gọi là Đông Kinh để phân biệt với Tây Kinh (Lam Sơn, Thanh Hóa - vùng đất phát tích của nhà Lê).

Ý nghĩa: "Bắc Thành" có nghĩa là "Thành ở phương Bắc" hoặc "Trấn sở phía Bắc".
Dưới triều Nguyễn, khi kinh đô được chuyển về Huế (Phú Xuân), Thăng Long không còn là kinh đô trung ương nữa. Vua Gia Long đã cho cải tổ hành chính, và vùng đất Thăng Long cũ trở thành thủ phủ của Bắc Thành, một đơn vị hành chính bao gồm các trấn ở Bắc Bộ.
Ý nghĩa: Đây là tên gọi chính thức của thành phố từ năm 1831 cho đến ngày nay. "Hà Nội" có nghĩa là "vùng đất nằm bên trong (giữa) các con sông", ám chỉ vị trí của thành phố được bao bọc bởi sông Hồng và sông Đuống.
Năm 1831, vua Minh Mạng thực hiện cải cách hành chính lớn, bãi bỏ Bắc Thành và thành lập tỉnh Hà Nội. Từ đó, tên gọi Hà Nội chính thức ra đời và gắn liền với thủ đô qua bao biến động lịch sử, từ thời Pháp thuộc, đến hai cuộc kháng chiến trường kỳ và công cuộc đổi mới, phát triển ngày nay.
Ý nghĩa: "Kẻ" là một từ cổ chỉ người, nơi chốn; "Chợ" chỉ sự buôn bán, sầm uất. "Kẻ Chợ" là tên gọi dân gian, nôm na để chỉ khu vực đô thị Thăng Long - Đông Kinh xưa, đặc biệt là khu 36 phố phường.
Dù không phải là tên gọi hành chính chính thức, "Kẻ Chợ" lại phản ánh sinh động nhất đặc trưng kinh tế, văn hóa của Thăng Long - Hà Nội như một trung tâm thương mại sầm uất, nơi giao thương tấp nập. Tên gọi này thể hiện sức sống mãnh liệt và bản sắc riêng của phố phường Hà Nội.

Ý nghĩa: Đây là danh hiệu cao quý được UNESCO trao tặng Hà Nội vào năm 1999.
Danh hiệu này ghi nhận những đóng góp của Hà Nội trong cuộc đấu tranh vì hòa bình, độc lập dân tộc, cũng như những thành tựu trong công cuộc đổi mới và phát triển, sự thân thiện và lòng mến khách của người dân Thủ đô. Đây là một niềm tự hào, khẳng định vị thế của Hà Nội trên trường quốc tế trong thời kỳ hiện đại.
Mỗi cái tên, mỗi biệt danh đều là một mảnh ghép quý giá, làm nên bức tranh lịch sử đa sắc màu của Hà Nội. Việc tìm hiểu ý nghĩa của chúng không chỉ giúp chúng ta thêm yêu và tự hào về Thủ đô ngàn năm văn hiến mà còn khơi gợi ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã dày công vun đắp.