Theo Znews, khoảng một năm nay, Trúc Quyên (30 tuổi, TP.HCM) hoàn toàn từ bỏ thói quen lập kế hoạch chi tiết cho mỗi chuyến đi. Trước đây, cô từng cố gắng lấp đầy lịch trình từ sáng sớm đến tối muộn, di chuyển dồn dập giữa các điểm tham quan. Sau những chuyến đi vội vã khiến bản thân mệt mỏi mà không đọng lại nhiều cảm xúc, Quyên quyết định thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận.
"Không cần đếm số địa điểm đã đặt chân đến hay làm đầy bộ nhớ điện thoại bằng hình ảnh. Bây giờ, tôi thường nán lại một nơi từ 2 đến 3 ngày để thực sự đắm mình vào bầu không khí và văn hóa bản xứ", Quyên chia sẻ với Tri Thức - Znews.
Báo cáo Nghiên cứu Du lịch Bền vững 2025 (Sustainable Travel Research 2025) của Booking.com chỉ ra khoảng 73% người tham gia khảo sát mong muốn thoát khỏi áp lực của những lịch trình dày đặc, tìm kiếm các trải nghiệm gắn kết mật thiết hơn với cộng đồng bản địa.

Điển hình trong chuyến đi Đà Nẵng vào tháng 5 vừa qua, Trúc Quyên chọn cách giảm tốc độ để quan sát nhịp thở đô thị. Buổi sáng, cô thong thả tản bộ tập thể dục cùng người dân địa phương, sau đó ghé một góc quán quen thưởng thức âm nhạc trước khi tùy hứng quyết định hoạt động buổi chiều.
Có ngày, nữ du khách chỉ quanh quẩn ăn uống ở các hàng quán nhỏ ven đường, chuyện trò cùng người bán; hôm khác lại dành trọn buổi ngắm nhìn nếp sinh hoạt buôn bán tấp nập tại chợ Cồn hay thả mình thư giãn bên bờ biển Mỹ Khê.
Cùng chung quan điểm, từ năm 2025, Tuyết Lan (27 tuổi, TP.HCM) cũng nói lời tạm biệt với thói quen du lịch "chạy chỉ tiêu". Cô nhận thấy tâm lý sợ bỏ lỡ và áp lực phải check-in đầy đủ theo trào lưu mạng xã hội chỉ khiến chuyến đi thêm phần áp lực, triệt tiêu ý nghĩa cốt lõi của du lịch là thưởng thức ẩm thực, văn hóa và kết nối con người.
Trong các kỳ nghỉ gần đây tại Vũng Tàu, Phan Thiết hay Nha Trang, Lan chủ yếu dành thời gian tắm biển, ghé ăn tại những quán xá do dân bản địa mách nước: "Du lịch chậm mang lại cho tôi khoảng lặng cần thiết để tái tạo năng lượng và thấu hiểu vùng đất mình đi qua. Trở về sau chuyến đi, tinh thần tôi luôn sảng khoái và tràn đầy cảm hứng, dẫu đôi khi chi phí lưu trú dài ngày có phần tốn kém hơn".
Bắt nguồn từ phong trào Slow Food do ký giả Carlo Petrini khởi xướng tại Italy năm 1986 nhằm phản đối làn sóng thức ăn nhanh, làn sóng "chậm lại để cảm nhận sâu" đã lan tỏa mạnh mẽ sang ngành du lịch.
Giá trị cốt lõi của du lịch chậm nằm ở việc kéo dài thời gian lưu trú tại một tọa độ duy nhất. Khi cởi bỏ áp lực thời gian, du khách có xu hướng lựa chọn phương tiện giao thông thân thiện như xe đạp, xe buýt, đi bộ và ưu tiên các cơ sở lưu trú homestay để hòa nhập tối đa với cộng đồng.
Dù chưa phát triển thành sản phẩm đại trà tại Việt Nam, các tour đi bộ, đạp xe len lỏi qua làng nghề, khám phá ẩm thực và nếp sống dân dã đã bắt đầu nở rộ tại Huế, TP.HCM và Đồng bằng sông Cửu Long. Agoda từng đánh giá Việt Nam là tọa độ lý tưởng cho du lịch chậm, nổi bật với các điểm đến như Nha Trang, Đà Nẵng và TP.HCM; đồng thời xếp hạng Hội An vào nhóm điểm đến du lịch chậm hàng đầu châu Á nhờ không gian phố cổ thanh bình, làng rau Trà Quế cùng các lớp học ẩm thực truyền thống.
Dưới góc nhìn của người làm dịch vụ lưu trú, ông Trần Tuấn Vinh, Tổng quản lý Angsana & Dhawa Hồ Tràm, nhận định ưu thế lớn nhất của xu hướng này là trao quyền tự quyết cho du khách, giúp họ thoát khỏi sự áp đặt của các khung lịch trình cố định.
"Một ngày có thể bắt đầu bằng sự thảnh thơi và tiếp diễn hoàn toàn tùy thuộc vào cảm xúc cá nhân. Có hôm du khách muốn đi khám phá, nhưng cũng có ngày họ chỉ cần ngồi lại ngắm cảnh, thưởng thức bữa ăn chậm rãi rồi nghỉ ngơi. Đời sống có vô vàn điều để khám phá, nhưng không nhất thiết phải vơ vét hết vào một chuyến đi", ông Vinh nhận xét.
Theo ông Vinh, cơ sở lưu trú không đơn thuần là nơi ngủ nghỉ mà phải truyền tải trọn vẹn phong vị bản địa — từ việc đưa bóng dáng cây tràm vào thiết kế cảnh quan cho đến hương vị hải sản tươi ngon và các đồ thủ công mỹ nghệ. Một kỳ nghỉ tĩnh tại vẫn có thể mang lại hệ giá trị trải nghiệm phong phú mà vẫn giữ được khoảng trống tự do cho từng cá nhân.